KINH KIM CANG BÁT NHÃ BA LA MẬT
10 phẩm12 phút đọc
KINH KIM CANG BÁT NHÃ BA LA MẬT — 10 phẩm/chương
── 1. Phẩm Pháp Hội Nhân Do ──
Như vậy tôi nghe.
Một thời, Đức Phật ở thành Xá Vệ, khu vườn Kỳ Đà Lâm, cùng với hơn một ngàn hai trăm năm mươi tỳ kheo. Vào buổi sáng, Đức Phật mặc áo ca-sa, ôm bát cơm, vào thành Xá Vệ để xin ăn.
Đức Phật đi khất thực theo thứ tự từng nhà, rồi trở về tịnh xá. Sau khi ăn xong, xếp áo ca-sa, rửa chân,铺 dạo tựa, ngồi chồm hGroups.
Lúc ấy, Tu Bồ Đề tỳ kheo từ chỗ ngồi đứng dậy, khoác một vai áo, quỳ gối xuống đất, hai tay hợp lại thưa hỏi Đức Phật: "Bạch Thế Tôn, Như Lai còn để dành pháp bí mật không, mà chẳng cho các Bồ Tát toàn biết?"
Đức Phật dạy Tu Bồ Đề: "Lành thay, lành thay! Ngươi có khả năng hỏi Như Lai về các pháp ấy. Vì cớ gì vậy? Vì ngươi đã kỳ vọng pháp bí mật của Như Lai, Như Lai không còn để dành pháp nào hết.
Tu Bồ Đề ơi! Khi Như Lai thuyết pháp cho các Bồ Tát, Như Lai không bao giờ nghĩ rằng: 'Ta đang khuyên dạy các Bồ Tát này.' Và cũng không nghĩ rằng: 'Các Bồ Tát này được ta khuyên dạy.' Vì cớ gì vậy? Thế là Như Lai, nếu có tâm nói: 'Ta đang khuyên dạy các Bồ Tát,' thì Như Lai không là Như Lai. Nếu nói rằng các Bồ Tát được ta khuyên dạy, cũng không là Như Lai.
Vì sao vậy? Vì các Bồ Tát không thực có, không thể nói là được ta khuyên dạy. Tu Bồ Đề ơi! Nên biết như vậy, nên tin như vậy, nên hiểu biết như vậy, nên hành trì như vậy.
Với những pháp như vậy mà không có tâm gợi ý, chính là Đạo pháp của các Bồ Tát vô thượng."
── 2. Phẩm Thiện Hiện Khải Thỉnh ──
"Tu Bồ Đề ơi! Tất cả các Bồ Tát, tất cả các A-la-hán được nhập Niết Bàn, Như Lai đều thường nói rằng: 'Chúng ta đã không thực có Niét Bàn được chứng.
Vì cớ gì? Vì chư Bồ Tát, chư A-la-hán nếu vẫn thấy có một cái gì được gọi là Niết Bàn, thì đó không phải là chứng Niết Bàn.
Tu Bồ Đề ơi! Như Lai thường tuần tự vào các vương quốc, tiểu quốc, các công việc của Như Lai, Như Lai không bao giờ sử dụng, cũng không bao giờ để mất. Vì cớ gì vậy? Vì công việc của Như Lai, không có thực.
Tu Bồ Đề ơi! Phải nên tu tập pháp như vậy: Không nên để tâm dính mắc vào sắc mà tu tập pháp. Không nên để tâm dính mắc vào thanh mà tu tập pháp. Không nên để tâm dính mắc vào hương mà tu tập pháp. Không nên để tâm dính mắc vào vị mà tu tập pháp. Không nên để tâm dính mắc vào xúc mà tu tập pháp. Không nên để tâm dính mắc vào pháp mà tu tập pháp.
Phải nên tu tập pháp không dính mắc vào sáu trần như vậy.
Vì sao vậy? Nếu tâm không dính mắc, đó là tu tập pháp thật.
Đức Phật nói: 'Tu Bồ Đề ơi, đó là lý do.'"
── 3. Phẩm Đại Thừa Chánh Tông ──
"Tu Bồ Đề ơi! Như Lai dạy rằng: 'Tất cả các pháp đều là Phật pháp.' Tất cả các pháp đó không thực có. Vì cớ gì vậy?
Bởi vì 'tất cả các pháp' đó không phải là chân thực các pháp. Nếu còn gọi là 'các pháp,' đó là tư kiến. Vì sao vậy? Vì những gì gọi là 'các pháp,' chính là Như Lai không gọi là 'các pháp,' vì thế mà gọi là 'các pháp'.
Tu Bồ Đề ơi! Tất cả những loài vật có tâm, hay không tâm, hay bán có tâm, hay bán không tâm, Như Lai đều dẫn nó vào Niết Bàn vô dư.
Và thế nào, Như Lai có thể nói rằng 'dẫn chúng vào Niết Bàn vô dư'? Vì cớ gì vậy? Nếu Như Lai còn tâm suy xét rằng: 'Ta dẫn các chúng sanh vào Niết Bàn,' thì Như Lai không là Như Lai.
Vì sao vậy? Vì Như Lai không có suy tưởng gì về 'dẫn chúng sanh vào Niết Bàn vô dư' như vậy. Vì thế mà Đức Phật nói: 'Như Lai dẫn chúng vào Niết Bàn vô dư.'
Tu Bồ Đề ơi! Pháp này không có sở hữu. Nếu Như Lai nói: 'Như Lai được thành Phật,' không đúng như vậy. Vì cớ gì vậy? Vì trong Phật pháp, không có sở hữu gì để thành Phật cả.
Tu Bồ Đề ơi! Tinh tấn Ba-la-mật, Như Lai nói không phải là tinh tấn Ba-la-mật. Vì sao vậy? Vì không có sở hữu tinh tấn Ba-la-mật. Vì thế mà gọi là 'Tinh tấn Ba-la-mật.'"
── 4. Phẩm Diệu Hành Vô Trụ ──
"Tu Bồ Đề ơi! Nên biết như vậy, nên tin như vậy, nên hiểu biết như vậy, nên hành trì như vậy. Tâm không nên trụ trong sắc mà tu tập pháp. Tâm không nên trụ trong âm, hương, vị, xúc, pháp mà tu tập pháp.
Phải nên tu tập pháp không trụ. Vì sao vậy? Nếu tâm không trụ, tức là không gì để gọi là trụ. Nếu tâm trụ trong sắc, tâm trụ trong hương, tâm trụ trong vị, tâm trụ trong xúc, tâm trụ trong pháp, chính là tâm trụ.
Vì sao vậy? Tâm không nên trụ trong bất kỳ chỗ nào.
Tu Bồ Đề ơi! Dĩ vãng ngộ gặp bao nhiêu Phật, Như Lai không sanh một suy tưởng nào rằng: 'Ta đã phục tùng các Phật.' Cũng không sanh suy tưởng rằng: 'Ta chưa phục tùng các Phật.' Vì sao vậy? Vì trong Phật pháp, không có sở hữu 'phục tùng' hay 'chưa phục tùng'.
Tu Bồ Đề ơi! Phải nên tu tập pháp không gây tác.
Phải nên tu tập pháp không phá hoại.
Phải nên tu tập pháp thân hành như hư không.
Vì sao vậy? Vì vô tướng pháp, chính là sạch sẽ. Sạch sẽ chính là không trụ. Không trụ chính là vô ngã.
Vô ngã chính là chân thực.
Chân thực chính là Niết Bàn.
Vì thế mà Như Lai nói pháp như vậy."
── 5. Phẩm Như Lý Thực Kiến ──
"Tu Bồ Đề ơi! Nếu người nào nói: 'Như Lai có bao công đức thành Phật, bao công đức là Như Lai,' thì suy tưởng sai. Vì cớ gì vậy? Công đức mà Như Lai hành, không phải là sở hữu. Vì thế mà gọi là 'công đức.'
Tu Bồ Đề ơi! Khi nói đến công đức của Bồ Tát, Như Lai không nói có công đức nào.
Vì cớ gì vậy? Vì công đức của Bồ Tát không thực có. Nếu Bồ Tát còn tưởng có công đức, chính là bị thương hại bởi ngã tưởng, nhân tưởng, chúng sanh tưởng,寿 tưởng.
Tu Bồ Đề ơi! Tất cả chúng sanh, do sở hành mà được các quả báo. Nếu có chúng sanh sanh ra, Như Lai nói không phải là chúng sanh. Vì sao vậy? Vì chúng sanh không thực có.
Nếu người nào nói: 'Chúng sanh lớn, chúng sanh nhỏ,' Như Lai nói không đúng như vậy. Vì cớ gì vậy? Vì những gì gọi là 'chúng sanh,' chính là Như Lai nói không phải là chúng sanh, vì thế gọi là 'chúng sanh.'
Tu Bồ Đề ơi! Từ trước đến nay, Như Lai không thấy có chúng sanh nào, Như Lai cũng không thấy có sơ sinh chết.
Vì sao vậy? Vì chúng sanh, sơ sinh chết, chính là vô tướng.
Vô tướng chính là không phân biệt.
Không phân biệt chính là chân thực.
Chân thực chính là Phật pháp.
Vì thế mà Như Lai nói pháp như vậy."
── 6. Phẩm Chánh Tín Hy Hữu ──
"Tu Bồ Đề ơi! Nếu có người nào, vào trong chúng đông, nơi hơn một ngàn hai trăm năm mươi vị, mà nói rằng: 'Tôi sẽ độ các chúng sanh,' được gọi là thế nào?
Tu Bồ Đề nói: 'Không được gọi như vậy, Thế Tôn.'
Đức Phật nói: 'Đúng thế. Vì cớ gì vậy? Không có chúng sanh được độ thoát.
Vì sao vậy? Nếu Bồ Tát có suy tưởng về chúng sanh, tức không gọi là Bồ Tát.
Vì sao vậy? Vì Bồ Tát phải không có suy tưởng, không có ngã tưởng, không có nhân tưởng, không có chúng sanh tưởng, không có寿 tưởng, mới gọi là Bồ Tát.
Tu Bồ Đề ơi! Bồ Tát nên như vậy tu tập. Không nên trụ trong sắc mà tu tập pháp phát Bồ Đề tâm. Không nên trụ trong thanh, hương, vị, xúc, pháp mà tu tập pháp phát Bồ Đề tâm.
Tức là tu tập pháp không trụ.
Vì sao vậy? Lý do là bước Bồ Đề tâm, chính là không trụ tâm.
Tu Bồ Đề ơi! Lấy ví dụ, nếu có người nào, thân thể to như Tư Mệu núi, được gọi là thế nào?
Tu Bồ Đề nói: 'Đúng như vậy, Thế Tôn.'
Đức Phật nói: 'Nếu như vậy, chính là nhiều lắm. Nhưng các chúng sanh được độ thoát bởi Như Lai không có một, không có hai, vì sao vậy? Vì chúng sanh không thực có được độ thoát cả.'"
── 7. Phẩm Vô Đắc Vô Thuyết ──
"Tu Bồ Đề ơi! Nên biết pháp là vô đắc, cũng là vô thuyết. Vô đắc pháp, chính là vô sở hữu. Vô thuyết pháp, chính là không có ngôn từ.
Vì sao vậy? Pháp không có tương hay bất tương, cũng không có từ ngôn để diễn tả.
Tu Bồ Đề ơi! Nếu người nào nói: 'Như Lai nói các pháp,' người nói như vậy, tức là phỉ báng Phật, phỉ báng pháp, phỉ báng tăng.
Vì cớ gì vậy? Vì Như Lai không nói các pháp. Chính vì chúng sanh không hiểu, nên Như Lai phải dùng các từ ngôn để chỉ dạy.
Tu Bồ Đề ơi! Pháp vô biên, ngôn từ cũng vô biên. Nhưng pháp không thể nói được bằng ngôn từ.
Vì sao vậy? Vì pháp vô tướng, vô sở hữu, vô sự.
Tu Bồ Đề ơi! Phải nên như vậy hiểu biết.
Phải nên như vậy tin tưởng.
Phải nên như vậy hành trì.
Không nên theo chữ nghĩa mà thối chuyển.
Vì sao vậy? Vì các từ ngôn, chính là chỉ dạy cho chúng sanh.
Chúng sanh hiểu được ý tưởng, đã không nên còn cầu các từ ngôn.
Tu Bồ Đề ơi! Như Lai nói pháp như vậy, chính là như như.
Chính không sai khác.
Chính là chân thực.
Chính là Phật pháp."
── 8. Phẩm Y Pháp Xuất Sinh ──
"Tu Bồ Đề ơi! Nếu người nào nói rằng: 'Như Lai đã chứng được A-nậu-đa-la tam-miệu-tam-bồ-đề,' suy tưởng sai. Vì cớ gì vậy? Vì A-nậu-đa-la tam-miệu-tam-bồ-đề, chính là vô sở hữu, vô sự.
Vì sao vậy? Trong đạo của Như Lai, không có pháp nào để chứng được.
Tu Bồ Đề ơi! Phát Bồ Đề tâm, chính là không phát tâm. Nếu Bồ Tát còn suy tưởng phát tâm, chính không phải là Bồ Tát.
Vì sao vậy? Vì tâm không thực có, pháp không thực có, Bồ Đề tâm cũng không thực có.
Tu Bồ Đề ơi! Tất cả chúng sanh, do các sắc tương mà phát tâm. Nếu tâm từ sắc mà phát, tức sắc ấy là tâm. Nếu tâm không từ sắc phát, tức sắc ấy không phải là tâm.
Cũng như vậy, thanh, hương, vị, xúc, pháp.
Tu Bồ Đề ơi! Tâm không thực có. Nếu tâm thực có, chính không gọi là tâm.
Vì sao vậy? Vì tâm vô tương, vô sở hữu, vô sự.
Vì thế mà gọi là 'tâm.'
Tu Bồ Đề ơi! Nên biết như vậy, nên tin như vậy, nên hiểu biết như vậy, nên hành trì như vậy, nên phát tâm như vậy.
Phải phát tâm không trụ.
Vì sao vậy? Vì phát tâm không trụ, chính là phát Bồ Đề tâm.
Chính là Như Lai pháp.
Chính là chân thực pháp.
Chính là vô thượng pháp."
── 9. Phẩm Nhất Tướng Vô Tướng ──
"Tu Bồ Đề ơi! Nếu người nào nói: 'Như Lai không thể bằng sắc tương mà thấy được,' suy tưởng sai.
Vì cớ gì vậy? Vì Như Lai, chính là có tương như vậy. Nếu Như Lai không thể bằng sắc tương thấy được, chính là Như Lai không thực có.
Tu Bồ Đề ơi! Nên biết, Như Lai không thể bằng bất kỳ tương nào mà thấy được.
Vì cớ gì vậy? Vì tất cả các tương, chính là tương.
Tất cả tương, chính là vô tướng.
Vô tướng, chính là không thấy được.
Nhưng Như Lai, chính không thể bằng bất kỳ tương nào mà thấy được.
Tu Bồ Đề ơi! Nên biết pháp vô tướng. Pháp không có hình tướng, không có sắc tướng, không có thanh tướng, không có hương tướng, không có vị tướng, không có xúc tướng, không có pháp tướng.
Vì sao vậy? Vì tất cả các tương, chính là vô tướng.
Vô tướng, chính là pháp.
Pháp, chính là chân thực.
Chân thực, chính là Niết Bàn.
Vì thế mà Như Lai nói pháp như vậy."
── 10. Phẩm Trang Nghiêm Tịnh Độ ──
"Tu Bồ Đề ơi! Bồ Tát nên như vậy trang nghiêm các thế giới. Bồ Tát không nên trang nghiêm.
Vì cớ gì vậy? Trang nghiêm chính là vô trang nghiêm. Vô trang nghiêm chính là trang nghiêm.
Vì thế mà gọi là 'trang nghiêm.'
Tu Bồ Đề ơi! Phải nên biết, Bồ Tát nên trang nghiêm các thế giới như lục cõi sáu.
Nhưng Bồ Tát không nên trang nghiêm. Nếu Bồ Tát nên trang nghiêm, chính là có ngã, nhân, chúng sanh,寿 tưởng.
Vì sao vậy? Vì trong Phật pháp, không có sở hữu trang nghiêm.
Tu Bồ Đề ơi! Bồ Tát nên như vậy hành trì:
Không nên trụ trong sắc mà trang nghiêm thế giới.
Không nên trụ trong thanh, hương, vị, xúc, pháp mà trang nghiêm thế giới.
Phải trang nghiêm mà không trang nghiêm, tức là trang nghiêm.
Tu Bồ Đề ơi! Phải nên biết, các Bồ Tát như vậy trang nghiêm, chính là trang nghiêm vô lượng thế giới. Vì sao vậy? Vì tất cả trang nghiêm, chính là vô tướng.
Vô tướng, chính là trang nghiêm.
Trang nghiêm, chính là vô sở hữu.
Vô sở hữu, chính là chân thực.
Chân thực, chính là Phật thế giới.
Vì thế mà Như Lai nói pháp như vậy."