LỤC TỔ ĐÀN KINH (KINH PHÁP BÀO)
10 phẩm9 phút đọc
LỤC TỔ ĐÀN KINH (KINH PHÁP BÀO) — 10 phẩm/chương
── 1. Phẩm Hành Do ──
Lục Tổ Huệ Năng thưa rằng: Thánh nhân, hôm nay, Pháp này của Ta, từ Ngũ Tổ Hoàng Mễ Hóa Hòa Thượng truyền xuống. Không phải là từ sách vở mà có, cũng không phải từ Trời đất mà có, mà là từ một tâm sang để truyền một tâm.
Các đệ tử ơi! Nên biết rằng, bộn bề mọi việc, chính là hành. Hành nào là chân chính? Nghe pháp là hành, nhận pháp là hành, hành trì pháp là hành, không hành là hành. Bao nhiêu hành, đều từ một tâm mà phát sanh.
Lục Tổ nói: Tất cả pháp vô tự tính, chỉ có nhân duyên mà khởi sanh, nhân duyên mà diệt. Mọi vật vô thường, mọi pháp vô ngã. Nên biết như vậy, nên tín như vậy, nên hiểu biết như vậy, nên hành trì như vậy.
Các đệ tử ơi! Các các ngươi muốn tu pháp, trước tiên phải lìa tâm các sắc, lìa tâm các thanh. Không nên để tâm dính mắc vào bất kỳ sắc nào, không nên để tâm dính mắc vào bất kỳ thanh nào. Tâm không dính mắc, chính là giải thoát.
Lục Tổ nói: Phật tính hiện hữu nơi tất cả chúng sanh. Chỉ vì các ngươi tâm tưởng mê muội, nên không thấy được. Nếu Tâm được khai mở, một khoảnh khắc, chính là Phật.
── 2. Phẩm Bát Nhã ──
Lục Tổ hỏi các đệ tử: Bát Nhã Ba-la-mật-đa, người nào hiểu được từ này? Các đệ tử ơi! Bát Nhã, có người dùng Tây phương ngôn ngữ để giải thích, rằng đó là Đại Trí Tuệ. Nhưng Trí Tuệ mà được nói bằng ngôn từ, chính không phải là Trí Tuệ thực.
Lục Tổ nói: Bát Nhã không có hình tướng, không có âm thanh, không có mùi hương, không có vị, không có xúc. Bát Nhã vô tương. Tâm của các ngươi nếu không dính mắc vào sắc, không dính mắc vào thanh, hương, vị, xúc, pháp, chính là Bát Nhã.
Hãy biết rằng, Bát Nhã chính là Tâm. Tâm chính là Bát Nhã. Nếu Tâm không sạch, Bát Nhã sẽ bị che phủ. Nếu Tâm sạch sẽ, Bát Nhã sẽ hiện tiền.
Các đệ tử ơi! Tâm là gốc, Bát Nhã là cành lá. Nếu chuyên tâm ở cành lá, gốc sẽ khô cằn. Nếu trau dồi gốc tâm, cành lá sẽ tươi tốt.
Bá Nhã là con đường duy nhất đi tới Niết Bàn. Giống như một cái cầu duy nhất để qua sông. Nếu không có Bát Nhã, sẽ không có cách nào để độ thoát.
── 3. Phẩm Nghi Vấn ──
Lục Tổ nói: Các đệ tử ơi! Tâm của các ngươi vẫn còn những nghi vấn. Nghi vấn là chướng ngại lớn nhất.
Nếu có nghi, thì không thể chứng đắc. Nếu không có nghi, thì một khoảnh khắc chính là Phật. Các ngươi hôm nay có ai còn nghi ngờ, hãy hỏi tôi.
Các đệ tử nghe nói vậy, có người hỏi: Lục Tổ ơi! Chúng tôi nghe nói về Phật tính, nhưng vẫn còn nghi ngờ. Phật tính là như thế nào? Làm sao để tôi nhìn thấy Phật tính của mình?
Lục Tổ nói: Phật tính không ở ngoài, cũng không ở trong. Phật tính không ở trên, cũng không ở dưới. Phật tính không ở giữa. Phật tính hiện hữu nơi mỗi một tâm niệm.
Nếu tâm thanh tịnh, sáng suốt, không bị vô minh che phủ, đó chính là Phật tính. Phật tính không phải là những gì ở ngoài tâm của các ngươi. Nó chính là tâm của các ngươi.
Các đệ tử ơi! Tâm của các ngươi nếu được khai mở, sẽ thấy Phật tính. Để khai mở tâm, phải biết rằng, mọi vật mà tâm gặp đều là ở ngoài, không phải là tâm.
── 4. Phẩm Định Tuệ ──
Lục Tổ nói: Các đệ tử ơi! Định và Tuệ, họ nói có hai, nhưng thực ra chỉ có một.
Định là gì? Tâm không động chính là định. Tuệ là gì? Tâm sáng suốt chính là tuệ. Định là Tuệ của Tuệ, Tuệ là Định của Định. Nếu Định và Tuệ như vậy, chính là Định tuệ không nhị.
Các đệ tử ơi! Tâm của các ngươi vẫn còn những hoạt động, những tư duy, những suy tính. Khi tâm còn những hoạt động, chính là tâm đang gây tác. Khi tâm gây tác, chính không có định. Nếu không có định, chính không có tuệ.
Muốn có định, phải yên tịnh tâm. Tâm yên tịnh, chính là định. Tâm yên tịnh, chính là tuệ. Định tuệ vô biệt, chính là Pháp thân.
Vì sao nói Định tuệ vô biệt? Vì Tâm không có hai, Pháp không có hai, tất cả các pháp đều có cùng một bản chất: vô tự tính, vô thường, vô ngã.
── 5. Phẩm Tọa Thiền ──
Lục Tổ nói: Các đệ tử ơi! Các ngươi hỏi ta về Tọa Thiền, ta nói cho các ngươi.
Thiền không phải là tọa. Tọa chỉ là hành động của thân. Thiền là Tâm không động, Tâm không sanh tâm, Tâm không gây tác.
Nếu ngồi mà không có Thiền, chính không phải là Tọa Thiền. Nếu có Thiền mà không ngồi, cũng không phải là Tọa Thiền. Nếu có cả Tọa lẫn Thiền, chính là Tọa Thiền.
Các đệ tử ơi! Các ngươi ngồi Thiền, phải trước hết yên lặng cơ thể, yên tịnh tâm ý. Không nên để tâm lang thang, không nên để tâm mộng tưởng.
Khi ngồi Thiền, nếu có hiện tượng, như thấy ánh sáng, nghe tiếng động, hương thơm, đó chính là Mara phỏng đoán. Không nên chấp thủ, không nên theo đuổi.
Tọa Thiền chính là để khai mở Tâm. Nếu chỉ ngồi mà không khai mở Tâm, chính là kỹ pháp sai lầm.
── 6. Phẩm Sám Hối ──
Lục Tổ nói: Các đệ tử ơi! Các ngươi muốn trừ sạch ác nghiệp, phải tu tập Sám Hối.
Sám Hối không phải là tự trách mình, tự chỉ trích mình. Sám Hối là nhận thức rõ ràng ác nghiệp quá khứ, và quyết tâm không tái lặp lại.
Các đệ tử ơi! Các ngươi đã hành động những ác nghiệp trong quá khứ, không thể xóa bỏ được. Nhưng nếu từ nay về sau không tái lặp lại, chính là Sám Hối thực.
Sám Hối thực không phải bằng nước mắt, không phải bằng lời nói, mà phải bằng hành động. Phải tu tập những pháp lành, phải làm những việc tốt, để thay thế những ác nghiệp cũ.
Ví dụ như, mây xám che phủ trăng, trăng không biến mất, chỉ là bị che phủ. Khi mây tan, trăng lại sáng. Cũng vậy, ác nghiệp che phủ Phật tính, Phật tính không biến mất, chỉ là bị che phủ. Khi ác nghiệp thanh tịnh, Phật tính lại hiện tiền.
── 7. Phẩm Cơ Duyên ──
Lục Tổ nói: Pháp của Tôi không phải là từ sách vở mà có, cũng không phải là từ Trời đất mà có, mà là từ Ngũ Tổ Hoàng Mễ Hóa Hòa Thượng truyền xuống từ tâm sang tâm.
Các đệ tử ơi! Cơ duyên là rất quan trọng. Các ngươi được gặp ta, chính là do Cơ duyên. Cơ duyên không phải là tình cờ.
Cơ duyên sinh khởi từ nhân quả. Các ngươi trong kiếp trước đã tu tập, đã phát tâm, nên trong kiếp này mới được gặp Pháp. Các ngươi được gặp Pháp, phải biết trân quý.
Các đệ tử ơi! Cơ duyên là thứ linh diệu nhất. Nếu không có Cơ duyên, sẽ không có gì. Pháp nói rằng: Vô Minh khởi sanh nhân duyên mà sanh, hành khởi sanh nhân duyên mà sanh, thức khởi sanh nhân duyên mà sanh, và như vậy.
Mọi vật đều khởi sanh nhân duyên mà sanh. Không có vật nào ngoài nhân duyên mà tồn tại.
── 8. Phẩm Đốn Tiệm ──
Lục Tổ nói: Pháp này có hai cách tu tập: Đốn và Tiệm.
Đốn là gì? Một khoảnh khắc, Tâm được khai mở, Phật tính hiện tiền, chính là Đốn. Tiệm là gì? Từng bước từng giai đoạn, sửa sai, tu tập, nhỏ giọt, chính là Tiệm.
Các đệ tử ơi! Nếu tâm của các ngươi sáng suốt, Phật pháp sẽ tự động hiện tiền. Nếu tâm của các ngươi bị vô minh che phủ, phải từng bước từng giai đoạn để sửa sai.
Nhưng Đốn và Tiệm không phải là hai. Nếu nói Đốn, không nên bỏ qua Tiệm. Nếu nên bỏ qua Đốn, không nên bỏ qua Tiệm. Đốn và Tiệm cùng nhau, chính là Pháp duy nhất.
Các đệ tử ơi! Các ngươi hôm nay, nếu tâm được khai mở một khoảnh khắc, chính là Đốn Kiến. Nhưng nếu chỉ Kiến mà không Hành, chính không phải là chứng đắc. Phải từng bước từng giai đoạn, tu tập để chứng đắc.
── 9. Phẩm Tuyên Chiếu ──
Lục Tổ nói: Các đệ tử ơi! Pháp này là Pháp Tuyên Chiếu.
Tuyên Chiếu là gì? Là tuyên bố rõ ràng, chiếu lại tâm của mình. Nếu tâm sáng suốt, mọi vật sẽ hiện rõ. Nếu tâm bị che phủ, mọi vật sẽ mờ mịt.
Các đệ tử ơi! Các ngươi đã học được Pháp, phải biết Tuyên Chiếu. Khi thấy được Tâm, chính là Tuyên Chiếu. Khi thấy được Pháp, chính là Tuyên Chiếu.
Tuyên Chiếu không phải là nói lên, mà là hành động. Hành động của Tuyên Chiếu là: Không nên sát sanh, không nên lấy cái không cho, không nên tà dâm, không nên uống rượu, không nên nói láo.
Nếu hành động như vậy, chính là Tuyên Chiếu của Pháp.
── 10. Phẩm Phó Chúc ──
Lục Tổ sắp vào Niết Bàn, triệu tập các đệ tử, nói:
Các đệ tử ơi! Sau Tôi, các ngươi phải truyền Pháp này. Pháp này không phải là từ sách vở mà có, mà là từ tâm sang tâm.
Các đệ tử ơi! Các ngươi phải biết rằng, Pháp này chỉ dành cho những ai có căn cơ thích hợp. Không nên ép buộc bất kỳ ai. Khi có người có căn cơ, hãy giảng dạy. Khi không có người có căn cơ, hãy im lặng.
Các đệ tử ơi! Các ngươi truyền Pháp, không nên để Pháp bị biến dạng, không nên để Pháp bị sai lệch. Hãy giữ lấy tinh chất của Pháp, hãy truyền lại tinh chất ấy.
Các đệ tử ơi! Sau Tôi, sẽ không còn Lục Tổ. Các ngươi sẽ là những vị Thầy. Các ngươi phải có trách nhiệm với Pháp, có trách nhiệm với chúng sanh.
Lục Tổ nói xong, yên tịnh mà đi vào Niết Bàn. Các đệ tử lạnh lẽo mà tiếp tục tu tập Pháp, truyền lại Pháp này cho các thế hệ sau.