Kiến thức

Khái niệm “ăn phi thời” - tức ăn ngoài khung giờ hợp lý của cơ thể, đặc biệt là ăn sau giờ chiều tối - ngày càng trở nên phổ biến.

Cha mẹ luôn là những gì thiêng liêng nhất và cũng dễ dàng lấy đi những giọt nước mắt của ai đó mỗi khi nghe nhắc đến hai tiếng mẹ, cha. Tuy nhiên đó cũng là thứ tình cảm mà con người thường lãng quên khi bị cuốn vào guồng quay lợi danh của cuộc đời.

Tôi từng là một người sống giữa dòng đời hối hả, mải mê tìm kiếm thành công và hạnh phúc từ những điều bên ngoài. Trong những năm tháng đó, tôi đã lao vào cuộc sống với biết bao kỳ vọng và áp lực.

Tôi biết tác giả Thanh Cầm qua một nhóm những người yêu văn chương và rất ấn tượng với những truyện ngắn em viết cho thiếu nhi. Ngôn từ đẹp, cách xây dựng nhân vật gần gũi và nội dung luôn mang những thông điệp giàu ý nghĩa nhân văn.

Có những chiếc áo không bao giờ xấu và cũ. Tôi có một chiếc áo nâu đã sờn rách và bạc màu, nhưng tôi quý hơn tất cả những chiếc áo khác của tôi.

Cũng như bao người trong khán phòng, tôi ngồi đợi từ sớm, rồi cảm giác như có một ngọn gió nào vừa nhẹ đến lan vào trong phòng, trong những tiếng thì thào rất khẽ của những người đang ngồi quanh tôi. Ô, thì ra ông đã đến.

Theo tinh thần của Phật giáo Mahayana (Phật giáo Phát Triển) và Phật giáo Vajrayana (Phật giáo Kim Cương thừa) thì Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang là một vị Phật-đà với hạnh nguyện rộng lớn, sẵn sàng xoa dịu những trái tim cằn cỗi đau thương, luôn luôn dang tay cứu độ hết thảy muôn loài trầm kha ngũ thú.

Nữ nhà văn đã nghiệm ra một chân lý vô cùng quan trong để cả quãng đời sau này, bà có thể sống trọn vẹn những phút giây hân hoan, của một người hiểu rõ THẾ NÀO LÀ HẠNH PHÚC?

Đời người trăm năm, không gì ngoài sinh tử. Sinh thì lo sinh kế, Tử thì lo hậu sự lúc ra đi.

Giữa một buổi trưa nắng gắt của Sài Gòn, có một chàng sinh viên trẻ chạy xe máy từ Gò Vấp về Củ Chi - quãng đường không ngắn, lại càng dài hơn trong cái oi ả đầu mùa. Em không đi chơi, không về quê, mà để… thỉnh một tượng Quán Âm về thờ.

Ngày nay rất nhiều người tu học Phật pháp, hàng ngày tụng kinh, niệm Phật, bái sám… nhưng tại sao nghiệp không chuyển, tâm không nhẹ, phiền não vẫn đầy, gia đình vẫn bất an?

Để thoát khỏi vòng luân hồi, trước hết ta phải thấy được vòng luân hồi này nguy hại như thế nào.