Chia sẻ của nữ tiến sĩ Văn học sau một tuần tu tập tại Làng Mai
Tiến sĩ Kerstin Pilz27 tháng 3, 20263 phút đọc
── Lý do tôi đến Làng Mai ──
Tôi bảo vệ luận án tiến sĩ Văn học xong thì kiệt sức — không phải thể chất mà là tinh thần. Nhiều năm nghiên cứu, phân tích, lý luận đã biến tôi thành một cỗ máy tư duy không có nút tắt. Một người bạn gợi ý: "Chị thử qua Làng Mai một tuần xem." Tôi đến với tâm thế của một nhà nghiên cứu — muốn quan sát và đánh giá hơn là thực hành. Nhưng Làng Mai đã thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn mọi thứ.
── Chánh niệm trong từng bước chân ──
Ngày đầu tiên, tôi được hướng dẫn thiền hành. Chỉ đơn giản là đi chậm và biết mình đang đi. Tưởng dễ mà khó không tưởng. Đầu óc tôi liên tục nhảy từ ý nghĩ này sang ý nghĩ khác — deadline bài báo, email chưa trả lời, kế hoạch tương lai. Phải đến ngày thứ ba, khi đi thiền dưới hàng sồi cổ thụ, tôi mới lần đầu thực sự cảm nhận được bàn chân chạm đất. Giây phút ấy, nước mắt tự nhiên rơi. Tôi nhận ra mình đã sống mấy chục năm mà chưa bao giờ thực sự có mặt.
── Pháp môn của Thiền sư Nhất Hạnh ──
Điều khiến tôi ấn tượng nhất là cách giáo pháp được truyền tải tại Làng Mai. Không có giáo điều cứng nhắc, không có thuật ngữ khó hiểu. Thiền sư Nhất Hạnh dạy rằng rửa bát cũng là thiền, uống trà cũng là thiền, lắng nghe cũng là thiền. Mỗi hành động nhỏ nhặt trong đời sống hằng ngày đều có thể trở thành cánh cửa đi vào sự tỉnh thức. Với một người quen sống trong thế giới học thuật trừu tượng như tôi, sự giản dị này lại chính là điều cách mạng nhất.
── Trở về với một trái tim mới ──
Sau một tuần, tôi không trở thành một người khác. Nhưng tôi mang về một công cụ vô giá: khả năng dừng lại. Khi stress dâng lên, tôi biết thở. Khi tức giận xuất hiện, tôi biết nhận diện nó thay vì bị nó cuốn đi. Văn chương mà tôi nghiên cứu bỗng có thêm chiều sâu mới — tôi đọc thơ không chỉ bằng trí óc mà bằng cả trái tim đang có mặt. Làng Mai không cho tôi câu trả lời, nhưng cho tôi sự bình an để sống với những câu hỏi.