Năm 2002, ông Phan Văn Biểu từ Bình Thuận trải qua hai lần chết lâm sàng rồi hồi phục bất ngờ, credited to thiền định và luyện khí công. Sau hơn mười năm, bệnh ung thư trực tràng của ông không còn dấu vết, khiến cộng đồng địa phương và các chuyên gia y tế bắt đầu suy ngẫm về sức lực của thực tập tâm linh.
Vào một ngày cuối xuân năm 2002, tại ngôi nhà modeste ở thôn 5, xã Sùng Nhơn, Huyện Đức Linh, Bình Thuận, ông Phan Văn Biểu (59 tuổi) đã chuẩn bị một chiếc quan tài gỗ đen, đặt sau sân và phủ bạt che nắng mưa. Cái hòm này xuất hiện từ năm 2002, được trét kín, bên trong còn giữ nguyên đồ liệm, khăn áo – dấu hiệu của một cuộc "chết" mà ông tự dự báo sẽ xảy ra vào lúc 0 giờ ngày 23/3 âm lịch. Theo ông, trong khoảng hai giờ mười pięt phút sau khi ngừng nhịp tim, cơ thể ông chỉ còn 38 kilogram, da bọc xương, tư thế như chiếc ghế xếp gập. Khi các em ruột gỡ "cái ghế bố" ra, ông đứng dậy và bước ra ngoài sân; những người đang tụng kinh ngay đó hoảng loạn bỏ chạy. Ông Bùi Xuân Thế, láng giềng cùng quê, xác nhận ông đã chứng kiến toàn bộ quá trình từ khi ông Biểu nói mình sẽ "ra đi" cho tới lúc ông trở lại sống.

Quán tài không chỉ là vật dụng mà còn trở thành biểu tượng của sự chấp nhận tử vong trong gia đình ông Biểu. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Điển, từng mở tủ lôi ra những túi đựng đồ tẩm liệm và tang phục, nhưng mỗi lần nhìn thấy bà đều cảm thấy buồn và ớn vì nhớ lại thời gian bệnh tật nghèo khổ. Ông Biểu natomiast luôn bình tĩnh, kể rằng nếu người ta mua những vật dụng đó, ông cũng không bán. Quan tài được giữ nguyên trong 16 năm, cho tới khi bài báo của Thanh Niên năm 2018 đưa nó ra ánh sáng công chúng.
Trước sự kiện năm 2002, kết quả nội soi từ Trung tâm y khoa Medic và Bệnh viện Bình Dân (TP.HCM) đã chẩn đoán ông Biểu mắc ung thư trực tràng giai đoạn 3. Bác sĩ bệnh viện đã chuẩn bị đưa ông lên giường mổ nhưng sau khi hội chẩn, họ quyết định không thực hiện phẫu thuật vìConsidering the severity, and advised the family to let him eat whatever he wanted, stating that whether operated or not, the outcome would be similar. Ông Biểu đã tự tin biết mình sắp "ra đi" và đã thông báo trước với họ hàng. Sau khi hồi phục, ông đã vào lại Bệnh viện Bình Dân đăng ký hiến xác, mong rằng nếu chết thật, cơ thể của ông có thể giúp nghiên cứu y học. Tuy nhiên, một nữ bác sĩ trong hội đồng y khoa đã nói rằng nội tạng của ông không thể sử dụng được vì đã bị suy hao nặng. Năm 2008, khi ông quay lại bệnh viện để xét nghiệm lại, kết quả cho thấy không còn dấu vết ung thư trực tràng – một thông tin khiến nhiều y bác sĩ gọi là "kỳ diệu". Ông cũng ngừng uống thuốc từ sau đó và chỉ duy trì luyện tập thiền và khí công.
Ông Biểu kể gia đình theo đạo Phật từ khi còn nhỏ; khi còn tám, chín tuổi ở Quảng Trị, ông đã được các sư tại tịnh xá Ngọc Hà dạy những bài bản về thiền. Trước khi mắc bệnh, ông thiền không đều vì bận việc sinh kế. Sau khi được chẩn đoán ung thư, ông quyết định tập trung vào thiền định và luyện khí công như một biện pháp chữa bệnh. Ông mô tả việc sử dụng "khí" để đẩy máu mủ và dịch thúi từ khối ung ra ngoài, dẫn đến hiện tượng móng tay, móng chân bong tróc và thay đổi màu sắc – điều mà người dân địa phương cũng từng quan sát thấy. Ngoài thiền, ông cũng thực hành hai đợt ăn chay nghiêm ngặt (7 ngày và 9 ngày) sau mỗi lần chết lại, như một cách phát nguyện làm điều có ích cho cộng đồng.
Trong truyền thống Phật giáo Việt Nam, thiền không chỉ là kỹ thuật thư giãn mà là con đường để thấy rõ bản chất của mọi hiện tượng, bao gồm cả bệnh tật. Thích Quảng Tánh, chuyên viên tư vấn Báo Giác Ngộ, từng nhấn mạnh rằng thực hành thiền đúng đắn có thể cải thiện sức khỏe, tạo điều kiện cho cơ thể tự phục hồi và hỗ trợ quá trình điều trị y tế, nhưng thiền không thay thế được y học. Tiến sĩ y khoa Trần Cẩm Tú cũng cho biết, mặc dù có nhiều nghiên cứu cho thấy mối liên hệ giữa thiền và giảm nguy cơ ung thư, hiện tại vẫn chưa có bằng chứng khẳng định thiền có thể "cure" ung thư. Câu chuyện của ông Biểu, vì vậy, có thể được đọc như một lời nhắc nhở về sức mạnh của tâm trí khi được rèn luyện qua thiền, đồng thời cũng là lời cảnh báo không nên thay thế việc thăm khám và điều trị y tế bằng chỉ dựa vào trải nghiệm cá nhân.
Hôm nay, ông Phan Văn Biểu sống chung với vợ tại quán bán bánh mì, các con đã trưởng thành – trong đó một người đang theo học thạc sĩ về Phật học. Ông thường xuyên tham gia hoạt động từ thiện, tặng quà cho người nghèo, và khi được hỏi về thiền, ông cười và nói: "Hầu như mọi lúc mọi nơi – đi, đứng, nằm, ngồi – đều thiền". Cái quan tài gỗ cũ vẫn còn đặt sau sân, không còn là dấu hiệu của sự sắp chết mà trở thành biểu tượng của một cuộc sống đã qua những trận chiến với tử thần và vẫn tiếp tục bước đi với sự bình an, nhịp nhàng và niềm tin vào lực lượng nội tâm.
Bài viết tổng hợp từ 1 nguồn báo Phật giáo Việt Nam. Zentam không chịu trách nhiệm về nội dung gốc tại các nguồn.
source

14/05/2026

14/05/2026

14/05/2026

14/05/2026