Từ một cậu bé mồ côi tại Thăng Bình đến vị lãnh đạo giáo hội Đà Nẵng, Hòa thượng Thích Phước Minh đã dệt nên một hành trình đầy tâm hồn và trách nhiệm. Bài viết khai thác sâu sắc những khoảnh khắc quyết định, tầm ảnh hưởng và di sản mà ông để lại cho Phật giáo Việt Nam.
Đêm 14 tháng 5 năm 2026, tiếng chuông chùa Long Hoa vang vọng khắp thành phố Đà Nẵng, nhưng không phải là tiếng chuông của một lễ hội hay một ngày bình thường. Đó là tiếng chuông của một cuộc chia tay, của một người đã dành cả đời mình để thắp sáng Đạo pháp. Hòa thượng Thích Phước Minh, sinh năm 1957, đã rời bỏ thế giới này, để lại một di sản không chỉ là những ngôi chùa, mà còn là những trái tim đã được truyền cảm hứng.

Thích Phước Minh, tên thật là Lê Thụy Kim Sơn, sinh tại ngoại thôn Hà Bình, xã Bình Đào, H.Thăng Bình. Gia đình ông vốn là dòng dõi hiền lương, nhưng cuộc đời sớm bị cắt ngắn khi ông mất cha mẹ trong thời kỳ khó khăn. Những bữa cơm chay đơn sơ và tiếng mơ cầu kinh dưới mái hiên đã trở thành nền tảng cho tâm hồn ông, nơi hạt giống Bồ-đề bắt đầu nảy mầm. Ông dần nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt, nhưng tâm linh vẫn có thể tỏa sáng nếu được nuôi dưỡng bằng sự từ bi và kiên trì.
Vào năm 1968, khi còn 11 tuổi, Thích Phước Minh đã được cậu ruột, Hòa thượng Thích Giải Chiếu, dẫn dắt đến chùa Hòa An. Đó là bước đầu tiên của một hành trình dài, nơi ông học hỏi dưới sự hướng dẫn của Hòa thượng Từ Ý và sau này là Hòa thượng Bổn sư. Năm 1975, ông đã thọ Sa-di giới tại Ấn Quang, Sài Gòn, và tiếp tục tu học tại Tiên Phước, Hòa Mỹ, và cuối cùng là Hòa An. Những năm tháng này không chỉ là thời gian học hỏi kiến thức, mà còn là thời gian rèn luyện tính cách, học cách đối diện với khó khăn và tìm kiếm sự bình an nội tại.
Thích Phước Minh không chỉ dừng lại ở việc là một Tăng; ông còn trở thành người gieo hạt cho thế hệ sau. Năm 1993, ông theo học khóa III tại Trường Cao cấp Phật học Việt Nam, nơi ông không chỉ học mà còn truyền đạt tri thức cho hàng trăm học sinh. Từ 2005 đến 2022, ông là Hiệu trưởng Trường Trung cấp Phật học Quảng Nam, nơi ông đã xây dựng chương trình đào tạo chặt chẽ, tạo ra nhiều Tăng tài có năng lực và trách nhiệm. Đặc biệt, ông không ngừng mở rộng phạm vi giáo dục, đưa Đạo pháp tới những vùng sâu, vùng xa như Trà My, Nam Giang, Cù Lao Chàm, và Tam Hải, nơi mà trước đây chưa có nhiều hoạt động Phật giáo.
Trong những năm gần đây, khi Việt Nam đang trải qua giai đoạn chuyển mình nhanh chóng, Thích Phước Minh đã đứng lên với vai trò Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.Đà Nẵng. Ông đã lãnh đạo các sáng kiến nhằm tăng cường sự liên kết giữa các phái đoàn, nâng cao chất lượng giáo dục Phật giáo, và đặc biệt là khuyến khích sự tham gia của giới trẻ vào hoạt động tôn giáo. Dưới sự dẫn dắt của ông, chùa Long Hoa trở thành trung tâm của nhiều chương trình giáo dục và từ thiện, đồng thời là nơi hội tụ của những tâm hồn tìm kiếm sự bình an.
Di sản của Thích Phước Minh không chỉ là những ngôi chùa hay những tài liệu giáo lý. Đó là tinh thần kiên trì, lòng từ bi và khát vọng chia sẻ. Ông đã truyền cảm hứng cho hàng nghìn người, đặc biệt là giới trẻ, để họ nhận ra giá trị của sự tĩnh lặng và trách nhiệm với cộng đồng. Những chương trình giáo dục mà ông xây dựng đã trở thành chuẩn mực trong giáo dục Phật giáo Việt Nam, và những ngôi chùa mà ông đã gieo mầm vẫn tiếp tục phát triển, lan tỏa ánh sáng của Đạo pháp.
Hòa thượng Thích Phước Minh đã sống một cuộc đời được định hình bởi sự tận tâm và lòng nhân ái. Từ một cậu bé mồ côi đến một nhà lãnh đạo giáo hội, ông đã chứng minh rằng, dù thời đại có thay đổi, giá trị của Đạo pháp vẫn luôn tồn tại và lan tỏa. Bài viết này không chỉ là lời tri ân, mà còn là lời nhắc nhở rằng, mỗi chúng ta đều có thể là người thắp sáng cho những người xung quanh, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Bài viết tổng hợp từ 1 nguồn báo Phật giáo Việt Nam. Zentam không chịu trách nhiệm về nội dung gốc tại các nguồn.
source

14/05/2026

14/05/2026

14/05/2026

12/05/2026