Giữa một thời đại đầy biến động, việc tìm thấy sự tĩnh lặng nội tại và nuôi dưỡng tâm buông xả trở thành chiếc neo vững chãi giúp con người không đánh mất chính mình trước sóng gió vô thường.
Trong một thời đại mà sự thay đổi diễn ra với tốc độ chóng mặt, con người thường có xu hướng chờ đợi thế giới trở nên dễ dàng hơn, bình yên hơn để tìm kiếm sự an lạc. Thế nhưng, thực tế cho thấy sự biến động là bản chất tất yếu của cuộc sống. Thay vì tìm kiếm sự ổn định từ ngoại cảnh, việc nuôi dưỡng một sự tĩnh lặng đủ sâu ngay trong chính tâm mình mới là chìa khóa để đi qua mọi thăng trầm mà không đánh mất bản ngã. Đây cũng chính là thông điệp cốt lõi được gợi mở qua các nội dung sâu sắc trong Báo Giác Ngộ số 1352, phát hành vào ngày 15-5-2026.

Sự vô thường không phải là một khái niệm xa lạ trong triết học Phật giáo, nhưng khi đối diện với những biến động thực tế của đời sống hiện đại, nó trở thành một thử thách tâm lý vô cùng lớn. Báo Giác Ngộ số 1352, thông qua bài viết của Margaret Meloni (bản dịch của Tâm Tuệ), đã dẫn dắt độc giả nhìn nhận sự sinh diệt của vạn vật bằng một cái nhìn không thiên lệch. Thay vì phản kháng hay trốn chạy trước sự thay đổi, tác giả gợi ý cách kiến tạo một nền tảng vững chãi cho tự thân.
Việc nhìn nhận sự vô thường không phải để rơi vào trạng thái bi quan hay hư vô, mà để hiểu rằng mọi sự vật, hiện tượng đều đang trong quá trình vận động không ngừng. Khi thấu hiểu được quy luật này, con người sẽ bớt đi sự bám víu vào những gì tạm bợ, từ đó hình thành nên một tâm thế bình thản trước những biến cố của cuộc đời.
Nhiều người thường lầm tưởng buông xả là sự buông xuôi, là từ bỏ trách nhiệm hay sự dấn thân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn Phật học được truyền tải trong số báo này, buông xả thực chất là một trạng thái của trí tuệ. Đó là khả năng giữ được sự tỉnh thức ngay cả khi đang ở giữa dòng xoáy của tham, sân, si. Bài viết "Giữ chính mình" của An Chí trên mục Phật học cũng góp phần làm rõ thêm tinh thần này: làm sao để giữa những va đập của cuộc sống, ta vẫn giữ được bản chất chân thật và sự định tĩnh của tâm hồn.
Nuôi dưỡng tâm buông xả chính là quá trình rèn luyện để tâm không bị cuốn theo những cảm xúc cực đoan hay những ảo tưởng về sự vĩnh cửu. Khi tâm không còn bị trói buộc bởi sự chiếm hữu, con người sẽ tìm thấy một sự tự do đích thực — một loại tự do không phụ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài.
Không chỉ dừng lại ở những lý thuyết trừu tượng, tinh thần của số báo này còn lan tỏa mạnh mẽ qua các câu chuyện nhân văn và thực tiễn. Từ những chia sẻ xúc động của Thượng tọa Thích Tâm Chơn về vị pháp lữ quá cố Hòa thượng Thích Tâm Đăng, đến câu chuyện về cô giáo Phạm Thị Thúy Hằng tại Trường Phổ thông Đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, tất cả đều là những minh chứng sống động cho việc sống trọn vẹn với lòng nhân ái và sự dấn thân.
Những câu chuyện này cho thấy, việc nuôi dưỡng tâm lành và sự buông xả không tách rời khỏi trách nhiệm phụng sự. Một người biết buông xả cái tôi ích kỷ sẽ dễ dàng mở lòng để thấu cảm và giúp đỡ những mảnh đời khiếm khuyết, biến những nốt nhạc trầm buồn của cuộc đời thành ánh sáng của lòng nhân ái.
Mở rộng góc nhìn ra tầm quốc tế, số báo còn mang đến một sự liên tưởng thú vị về triết lý "Thống nhất trong đa dạng" của Indonesia. Qua bài viết của Thiện Quang, độc giả thấy được sự giao thoa giữa văn học Java cổ, tư tưởng Phật giáo Đại thừa và thần đạo Siva. Ở đó, sự đa dạng không phải là nguồn cơn của xung đột mà là biểu hiện của chân lý Tánh Không và sự hòa hợp vạn hữu.
Điều này gợi nhắc chúng ta rằng, dù ở cấp độ cá nhân hay quốc gia, việc nhìn nhận sự khác biệt bằng con mắt trí tuệ phi nhị nguyên sẽ giúp hóa giải những mâu thuẫn. Khi hiểu rằng mọi sự tồn tại đều có mối liên hệ mật thiết và không tách rời, con người sẽ dễ dàng tìm thấy điểm chung để cùng tồn tại và phát triển trong sự hòa hợp.
Đi qua những trang báo, thông điệp lớn nhất đọng lại chính là lời nhắc nhở về hành trình quay về với chính mình. Thế giới có thể tiếp tục biến động, những khó khăn có thể không bao giờ chấm dứt, nhưng sự tĩnh lặng và tâm buông xả là thứ chúng ta hoàn toàn có thể tự kiến tạo. Đó không phải là một đích đến, mà là một quá trình tu tập bền bỉ, giúp mỗi người có đủ bản lĩnh để đi qua thế gian vô thường mà vẫn giữ được sự an nhiên, tự tại trong tâm hồn.
Bài viết tổng hợp từ 1 nguồn báo Phật giáo Việt Nam. Zentam không chịu trách nhiệm về nội dung gốc tại các nguồn.
source