Vào ngày 10‑5, một người đàn ông trên 70 tuổi được con gái đưa tới cổng chùa Đồng (Hải Phòng) và bỏ lại. Trụ trì chùa giải thích hoàn cảnh, quá trình hỗ trợ và ý nghĩa nhân ái của Phật giáo trong việc chăm sóc người cao tuổi neo đơn.
Ngày 10‑5, dưới ánh nắng chiều của xã Lạc Phượng, TP. Hải Phòng, một chiếc taxi dừng lại trước cổng chùa Đồng. Từ trong xe, một phụ nữ trẻ đưa một ông lão hơn 70 tuổi, mang theo một túi đồ cá nhân và một lá thư viết tay xin cưu mang. Khi cô rời đi, ông lão lặng lẽ nằm trên nền đất, dấu hiệu của một câu chuyện đầy nỗi buồn và hy vọng.

Qua lời giải thích của đại đức Thích Quảng Văn, trụ trì chùa Đồng, người đàn ông sinh năm 1955, hộ khẩu tại quận Ba Đình (cũ), Hà Nội, đã sống trong hoàn cảnh khó khăn. Con gái ông, sinh năm 1997, đang sống tại xã Gia Lâm, Hà Nội, vừa mới sinh cháu và đang phải vật lộn với bệnh suy thận nặng. Con rể là công nhân với thu nhập thấp, khiến gia đình không đủ khả năng chăm sóc người già yếu ớt.
Trong bối cảnh kinh tế gia đình eo hẹp, cô con gái lo sợ chùa sẽ không nhận cưu mang cha mình. Thay vì để ông phải ở trong một môi trường không an toàn, cô quyết định đưa ông tới chùa – nơi luôn mở rộng vòng tay cho người cần giúp đỡ – rồi rời đi, hy vọng chùa sẽ đưa ra quyết định thích hợp.
Đại đức Thích Quảng Văn cho biết, chùa đã ngay lập tức vệ sinh, chăm sóc vết thương và cung cấp thực phẩm cho ông. Tuy nhiên, do ông có vấn đề sức khỏe thần kinh, đau chân và di chuyển khó khăn, chùa không đủ điều kiện y tế để tiếp nhận lâu dài. Thế nên, chùa đã liên hệ với một số tự viện ở tỉnh Thái Bình (cũ) – nơi có cơ sở y tế và nhân lực chuyên biệt – để hỗ trợ ông có thể ở lại lâu dài nếu gia đình muốn.
Đại đức cũng nhấn mạnh, từ năm 2018, chùa Đồng đã tiếp nhận và chăm sóc ba vị cao tuổi neo đơn trên 80 tuổi, nhưng mỗi trường hợp đều cần đánh giá kỹ lưỡng về sức khỏe và khả năng tự chủ. Việc không nhận ông vào chùa không phải là từ chối nhân ái, mà là cân nhắc thực tế để không gây gánh nặng cho cả cộng đồng và người bệnh.
Công an xã Lạc Phượng đã xác minh thông tin cá nhân của ông và xác nhận rằng ông không có người thân đi cùng. Sau khi nhận được báo cáo từ chùa, chính quyền địa phương đã phối hợp với chùa và các cơ sở y tế để tìm giải pháp tốt nhất. Vào trưa ngày 12‑5, vợ chồng người con gái đã đến làm việc với chính quyền xã, và ông đã được đưa về nhà.
Quá trình này phản ánh mô hình hợp tác giữa các tổ chức tôn giáo và nhà nước trong việc bảo vệ người cao tuổi neo đơn – một vấn đề ngày càng nổi bật trong xã hội Việt Nam khi dân số già hoá nhanh chóng.
Trong giáo lý Phật giáo, “từ bi” không chỉ là cảm xúc mà còn là hành động thiết thực. Đại đức Thích Quảng Văn nhắc lại lời dạy “tứ diệu đế” – nhận thức khổ đau, nguyên nhân, giải thoát và con đường giải thoát – và khẳng định chùa Đồng luôn sẵn sàng lắng nghe, hỗ trợ những người gặp khó khăn, dù không thể tiếp nhận lâu dài.
Việc chùa nhanh chóng cung cấp nhu yếu phẩm, liên hệ cơ sở y tế và báo cáo với chính quyền là minh chứng cho việc thực hành “từ bi” trong thực tiễn, đồng thời thể hiện trách nhiệm xã hội của các tổ chức tôn giáo trong thời đại hiện đại.
Câu chuyện này mở ra nhiều suy ngẫm: Đầu tiên, cần có mạng lưới hỗ trợ toàn diện cho người cao tuổi, bao gồm cả các cơ sở y tế, nhà ở và dịch vụ xã hội. Thứ hai, gia đình cần được giáo dục và hỗ trợ để không phải đưa ra quyết định “đặt cha mẹ ở cổng chùa” trong hoàn cảnh khẩn cấp.
Cuối cùng, câu chuyện cũng khẳng định vai trò quan trọng của các chùa trong việc phát hiện và phản hồi kịp thời các trường hợp người cao tuổi neo đơn, đồng thời gợi ý cho các nhà quản lý địa phương xây dựng chính sách hỗ trợ linh hoạt, phù hợp với thực tiễn.
Như đại đức Thích Quảng Văn đã nói, “Chúng ta không thể cứu được mọi người một cách hoàn hảo, nhưng mỗi hành động nhỏ bé của chúng ta đều có thể là một tia sáng dẫn lối cho người đang lầm lạc.”
Bài viết tổng hợp từ 1 nguồn báo Phật giáo Việt Nam. Zentam không chịu trách nhiệm về nội dung gốc tại các nguồn.
source

16/05/2026

15/05/2026

13/05/2026

08/05/2026