KINH NHẬN THỨC VÔ THƯỜNG VÀ ĐAU KHỔ
4 phút đọc
Biển trần khổ sóng bồng lai láng,
── KINH NHẬN THỨC VÔ THƯỜNG VÀ ĐAU KHỔ ──
Biển trần khổ sóng bồng lai láng,
Kiếp phù sinh đáng chán biết bao,
Tử sanh chìm đắm ba đào,
Mịt mờ chưa biết kiếp nào thoát ly.
- Cõi giả tạm ích gì sự thế,
Uổng tâm tư tìm kế miên trường,
Trần hoàn vạn vật vô thường,
Khổ não, vô ngã, đầy đường chông gai.
- Do báo nghiệp lưu lai từ trước,
Các pháp hành, tạo được thân duyên.
Pháp hành kế tục nhau liền,
Diệt sanh, sanh diệt triền miên không ngừng.
- Người hay thú đồng chung số phận,
Hễ có thân ngũ uẩn không bền,
Chịu nhiều biến đổi đảo điên,
Sanh, già, đau, chết không yên lúc nào.
*
- Thể vật chất không sao giữ nổi,
Sức vô thường phá mỗi sát-na,
Xét cùng đâu cũng thân ta,
Khó ngăn tóc bạc, không cầm răng long.
- Lửa ái dục đốt lòng từng phút,
Dấy ưu phiền chẳng chút nào nguôi.
Dễ chi đặng tạm an vui,
Suy mòn vì nhuộm nặng mùi trần ai.
- Chừng thân chết bốc hơi hôi hám,
Người, ai ai chẳng dám lại gần,
Gớm ghê dù bậc chí thân,
Đều sợ xui lụy hương lân cửa nhà.
*
- Chọn một chốn rừng già hoang vắng,
Đem tử thi an táng cho xong,
Địa táng, hỏa táng chẳng đồng,
Tùy duyên tùy lực vẫn không quản gì.
- Đưa xác chết, người đi đông đúc,
Kẻ thân nhân uất ức khóc than,
Hình hài ba khúc rã tan,
Thanh danh tiêu diệt họ hàng cách xa.
- Khổ tử biệt thiết tha nung nấu,
Biệt gia tài, của báu, tình yêu,
Tấm thân ngũ uẩn đã tiêu,
Đất nước gió lửa về nhiều căn nguyên.
- Thân đã chẳng thiên diên ngày tháng,
Buổi chia lìa ngao ngán đau thương,
Chúng sanh ba cõi vô thường,
Nên vun cội phúc tìm đường siêu sanh.
*
- Lựa các thứ nhân lành gieo giống,
Quả kếttrong kiếp sống về sau,
Mở lòng bố thí dồi dào,
Học kinh, giữ giới khá mau tu hành.
- Kẻo rồi phải điêu linh sa đọa,
Vào bốn đường ác đạo khó khăn,
Vô cùng khốn khổ thân tâm.
Đời đời kiếp kiếp trầm luân không về.
- Thân khẩu ý giữ gìn trong sạch,
Vững trên đường thanh bạch mà đi,
Dầu cho chuyển kiếp đến kỳ,
Cũng còn trông ngóng thoát ly khổ sầu.
*
- Ráng sám-hối quay đầu hướng thiện,
Ác nghiệp trần, đoạn tuyệt chớ gieo,
Tâm đừng xu hướng vui theo,
Thiện duyên gầy dựng, trần lao dứt lần.
- Các phương pháp an tâm định trí,
Chúng sanh cần tìm kiếm học hành,
Cho lòng chán nản phát sanh,
Cội nguồn tội khổ hiểu rành sâu xa.
- Pháp chán nản dạy ta suy xét,
Khổ cõi đời số cát sông Hằng,
Tám điều khổ não chi bằng,
Đây lần lượt giải ngọn ngành như sau:
*
- Cõi trần thế ra vào há dễ,
Luật tuần hoàn nào kể chi ai,
Thân ta bất luận gái trai,
Cũng đều mắc phải đọa đày khổ sanh.
- Khi nghiệp đến pháp hành cấu tạo,
Thác sanh vào lòng mẹ thành phôi,
Nguyên tố nhỏ nhít nhỏ nhoi,
Vốn là chất lỏng, giống dầu mà trong.
- Giọt dầu ấy dính lông con thú,
Ta cầm lên rảy giũ bảy lần,
Chỉ con chút ít dính gần,
Đó nguyên chất tạo nên thân con người.
- Bảy ngày đầu còn tươi trong vắt,
Rồi tan dần biến sắc đổi màu,
Đến tuần thứ bảy về sau,
Biến thành một chất trông vào đáng ghê.
- Đỏ dợt dợt, mỡ pha lẫn máu,
Bởi nguyên hành cứ tạo thêm ra,
Lại đến bảy bữa thứ ba,
Hóa thành chất đặc như là thịt dư.
- Trong bụng mẹ an cư một chỗ,
Miếng thịt thừa tội khổ xiết chi,
Tuy hình hài kết thế ni,
Nhưng lại mềm mại như chì rã tan.
- Tưởng tượng đến trăm ngàn ghê sợ,
Phôi bây giờ tương tợ trứng gà,
Phôi này còn yếu chưa già,
Tuần tự thay đổi bảy ngày thứ tư.
- Bảy ngày nữa từ từ biến hóa,
Bắt đầu chia tất cả năm nhành,
Tuy hình chưa hẳn thật thành,
Nhưng đã có dạng đầu, mình, chơn, tay.
*
- Pháp Hành đã tạo hoài không dứt,
Tuần thứ năm thất nhật vừa tròn,
Ngày ngày hình dáng lớn dần,
Ba lăm ngày ấy tượng thân hình hài.
- Ngoài ba tháng thành thai cứng cáp,
Thai loài người nào khác thú đâu,
Cũng đều khổ não âu sầu,
Ở trong bụng mẹ co đầu, rút chơn.
- Ngồi chồm hổm còn hơn ràng buộc,
Trên đồ ăn vừa được tiêu tan,
Hai tay nắm lại đỡ cằm,
Mặt day lưng mẹ, tối tăm mịt mờ.
- Quanh mình vấy chất dơ hôi thối,
Đầu đội đồ mẹ mới ăn vào,
Vừa dơ vừa ngộp xiết bao,
Nên hằng dãy dụa thân nào đặng yên.
- Nếu mẹ chẳng cử kiêng ăn uống,
Mặc đói no, nuốt bướng nhai càn,
Nóng, cay, nguội lạnh không màng,
Miễn vừa khẩu dục ngó ngàng chi con.
- Vật thực trúng da non của trẻ,
Nóng giật mình, lạnh sẽ phát run,
Đau thương khổ não khôn cùng,
Như chim bị trận bão bùng mưa sa.
- Lại giống khỉ trải qua mưa gió,
Nằm co ro một xó rét run,
Kinh hoàng sợ sệt hết lòng,
Chẳng kham nỗi khổ, day tầm đôi bên.
- Hoặc kiếm ở phía trên hay dưới,
Hoặc là nơi mấy bụi gần đây,
Chừng nào tìm được bộng cây,
Chui vào ẩn náu thân này mới an.
*
- Đủ mười tháng vẹn toàn thân thể,
Gần kỳ sanh lòng mẹ chẳng vui,
Lo âu dạ luống ngùi ngùi,
Sợ bao bất trắc trong hồi khai hoa.
- Mãn toan tính đắn đo cân nhắc,
Biển mênh mông chưa chắc được qua,
Quanh quẩn công chuyện trong nhà,
Dễ duôi nào dám đi xa bao giờ.
*
- Kịp đến lúc ngồi chờ hoa nở,
Quyến thuộc vầy kẻ đỡ người nưng,
Chịu nhiều đau khổ từng cơn,
Dầu kiên gan mấy cũng sờn nỗi đau.
- Người cả thảy không sao tránh thoát,
Bỗng dường như bão tạt vào thai,
A-tu-la, ngạ quỷ khác chi,
Cũng đều đói khác nhiều khi,
Chịu chẳng biết mấy tăng-kỳ kiếp lâu.
*
Kiếp quá khứ rất nhiều tội lỗi,
Tội khổ này chẳng bỏ sót ai,
Chúng sanh khắp hết bốn loài,
Thấp hóa không hạn, noãn thai chẳng từ.
Nhân ác đã gieo từ vô thỉ,
Quả xấu xa trực chỉ theo mình,
Làm cho tất cả chúng sanh,
Mỗi kiếp phải chịu khổ hình như trên.
Cõi giả tạm dường tên thắm thoát,
Kiếp này qua kiếp khác đến thay,
Rồi trong những kiếp vị lai,
Cũng là khổ não nạn tai dẫy đầy.
*
Sự khổ não bao vây liền sát,
Khiến chúng sanh lầm lạc thêm hoài,
Vì chưa thoát khỏi trần ai,
Nên những nghiệp dữ không ngày nào xa.
Đây ta thử xét qua hiện tại,
Chẳng khổ nào sánh lại khổ ăn,
Vì nhân đói khát khó khăn,
Muốn cho no đủ nên hằng phải lo.
Nghèo sạch đất giàu to cũng thế,
Nhọc ưu tư nào kể ngày đêm,
Có rồi lại muốn có thêm,
Bằng người chưa có cũng tìm cho ra.
Nếu biếng nhác ở nhà thong thả,
Ăn không lo lở cả núi sông,
Mối ăn nặng cánh bên lòng,
Mãn nuôi mạng sống dày công liệu lường.
Già chí trẻ vẫn thường làm lụng,
Làm kiếm ăn phải dụng tấm thân,
Xác thịt lẫn với tinh thần,
Khó khăn cũng chịu nhọc nhằn cũng cam.
Bệnh đói khát hằng ngày vất vả,
Thuốc dầu hay, chẳng hết bịnh này,
Không được ăn uống ốm gầy,
Càng lâu ắt phải bỏ thây cõi trần.
Ăn hay gấp mấy lần diệu dược,
Có ăn rồi bệnh được giảm thuyên,
Chúng sanh dầu biếng cũng siêng
Không sao tránh khỏi phải quyền sanh nhai.
*
Có kẻ rán cấy cày đào cuốc,
Luống chuyên cần rẫy bái ruộng nương,
Kẻ thì làm mướn bán buôn,
Biết bao khổ cực luôn luôn một đời.
Người giàu có thảnh thơi đôi chút,
Bởi từ xưa quả phúc to tròn,
Cõi trần hái trái ngọt ngon,
Khỏe thân nhưng cũng vẫn còn khổ tâm
***
Những khổ não đã lần lượt giải,
Vắn tắt đây đại khái tám điều,
Chúng ta lấy đó làm nêu,
Gái trai cũng phải chịu điều khổ lao.
Biết rõ khổ, ta mau thức tỉnh,
Rán tu hành giới định làm căn,
Mong cầu giải thoát trói trăn,
Khổ trần xa cách, nhận chân Niết-bàn.
Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.(3 lần, xá 3 xá)