Thượng tọa Thích Nhật Từ27 tháng 3, 20263 phút đọc
── Tụng kinh trong truyền thống Phật giáo ──
Tụng kinh (sūtra recitation) là pháp tu căn bản được thực hành từ thời Đức Phật còn tại thế, khi các vị đại đệ tử như ngài Ānanda tụng đọc lại lời Phật dạy trong các kỳ Kết tập Kinh điển. Trong Phật giáo Việt Nam, tụng kinh là sinh hoạt tu tập không thể thiếu tại mọi tự viện và gia đình Phật tử. Mỗi thời khóa tụng kinh đều bắt đầu bằng bài kệ khai kinh: "Phật pháp cao siêu rất nhiệm mầu, trăm nghìn muôn kiếp khó tìm cầu" — nhắc nhở hành giả về sự quý báu vô cùng của Chánh pháp.
── Lợi ích của việc tụng kinh ──
Tụng kinh mang lại ba lợi ích lớn. Thứ nhất là thanh tịnh thân khẩu ý: khi miệng tụng kinh, thân ngồi ngay ngắn, tâm chú vào từng câu kinh thì ba nghiệp đều được thanh tịnh. Thứ hai là thấm nhuần giáo pháp: mỗi lần tụng là một lần gieo hạt giống Phật pháp vào tàng thức (ālaya-vijñāna), lâu ngày hạt giống trí tuệ sẽ nảy mầm. Thứ ba là tạo cộng hưởng công đức: khi đại chúng cùng tụng kinh, năng lượng từ bi và trí tuệ được nhân lên gấp bội, lợi ích cả người sống lẫn người đã mất.
── Tâm thế đúng đắn khi tụng kinh ──
Đức Phật dạy trong Kinh Kim Cang rằng cần lìa bốn tướng: ngã tướng, nhân tướng, chúng sinh tướng, thọ giả tướng khi tiếp nhận kinh điển. Tụng kinh không phải đọc cho Phật nghe mà là đọc cho chính mình nghe, để lời Phật thấm vào tâm thức. Cần tụng với tâm cung kính, không vội vàng, không qua loa. Hiểu nghĩa kinh rồi ứng dụng vào đời sống hàng ngày mới là đích đến thực sự. Như cổ đức dạy: "Tụng kinh mà không hiểu nghĩa, oan cho miệng lưỡi suốt ngày."
#tụng kinh#ý nghĩa của việc tụng kinh#cách thức tụng kinh